Đồng Đội
Sau 24 năm, tôi chợt nhận ra 2 chữ "đồng đội"
Tôi không có đồng đội thực sự hoặc tôi chưa từng là đồng đội thực sự của 1 ai khác
Vào năm đại học tôi có những người bạn khá thân cấp 3 và lớp trên đại học
Tôi cảm thấy có họ tôi rất vui nhưng đâu đó bản thân vẫn cảm thấy có 1 khoảng cách nào đó không hiểu, không diễn tả và cũng không quan tâm. Cứ thế, sống theo kiểu chữ "bạn" mà tôi biết, những người giống giống nhau, chơi với nhau, kể nhau nghe chuyện của nhau. Hết.o
Rồi sau thời gian học, tôi đi làm tại môi trường cũng có nhiều người tốt, quan tâm nhau nhưng tôi vẫn tiếp tục có cảm giác như xưa và hành động như xưa, bạn + đồng nghiệp là những người cùng làm 1 chỗ, kể nhau nghe chuyện của nhau. Hết
Tôi đang bị thiếu 1 cái gì đó mà bản thân tôi không biết, tôi chỉ biết tôi đang thiếu.
Vào gần cuối năm 24 tuổi, tháng 12 mùa đông sài gòn cũng se se lạnh tôi chợt nhận ra mình chưa từng là đồng đội của bất kì ai ngoài bản thân mình. Tôi giật mình và cảm thấy buồn xen lẫn vui, buồn vì mình nghĩ mình tốt nhưng mình xấu xí quá, vui vì mình nhận ra mình ra cái khoảng thiếu trong mình là gì. Tôi bắt đầu thay đổi tôi muốn trở thành 1 đồng đội của ai đó đúng giá trị đúng bản chất của 2 chữ "đồng đội". Nếu bạn như tôi, bạn thấy mình còn thiếu gì đó trong các mối quan hệ hãy tìm hiểu nó để 1 ngày vỡ òa trong hạnh phúc khi tìm được câu trả lời và hướng đi cho bản thân mình. giống như 1 câu nói rất hay "khi người học trò sẵn sàng, người thầy sẽ xuất hiện". Người thầy ở đây có thể là chính bản thân mình chứ không phải 1 ai khác.

Nhận xét
Đăng nhận xét